Ngày 4/5/2026, Viện Kinh tế và Kinh doanh quốc tế, Trường Đại học Ngoại Thương phối hợp với Chương trình nghiên cứu kinh tế học mở rộng (Broaden Economics) và Khải Minh Books tổ chức Tọa đàm khoa học với chủ đề: “Đại chiến lược và quản trị quốc gia hiện đại trong bối cảnh địa chính trị mới”.
Sự kiện kỳ vọng mang đến góc nhìn hệ thống về khái niệm “đại chiến lược”, đồng thời gợi mở nhiều hàm ý chính sách, góp phần làm rõ định hướng phát triển của Việt Nam trong bối cảnh trật tự địa chính trị toàn cầu đang tái cấu trúc sâu sắc.

Chuyên gia, nhà khoa học và nhà hoạch định chính sách tham gia tọa đàm
Tọa đàm có sự tham gia chia sẻ cùa nhiều chuyên gia, nhà khoa học và nhà hoạch định chính sách, tiêu biểu như: PGS, TS Nguyễn Văn Thạo – Nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương; Đại sứ Vũ Quang Minh – Nguyên Thứ trưởng Bộ Ngoại giao; ông Nguyễn Cảnh Cường – Nguyên Tham tán Thương mại Đại sứ quán Việt Nam tại Vương quốc Anh.

PGS, TS Trịnh Thị Thu Hương - Phó trưởng Viện Viện Kinh tế và Kinh doanh quốc tế phát biểu khai mạc
Phát biểu khai mạc, PGS, TS Trịnh Thị Thu Hương nhấn mạnh bối cảnh quốc tế hiện nay đang biến động nhanh, phức tạp và khó lường, đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với Việt Nam trong việc xác định tư duy và hành động phù hợp. Việt Nam không chỉ cần bảo vệ hiệu quả lợi ích quốc gia mà còn phải nâng cao năng lực cạnh tranh và mở rộng không gian phát triển trong một môi trường toàn cầu đang chuyển dịch mạnh mẽ.
Từ góc nhìn đó, khái niệm “đại chiến lược” được lựa chọn như một khung tư duy trung tâm, giúp kết nối các biến động quốc tế với bài toán định vị vai trò và vị thế quốc gia. Theo bà, trong giai đoạn phát triển mới với yêu cầu cao hơn về tăng trưởng, hiện đại hóa, tự chủ chiến lược và hội nhập sâu rộng, Việt Nam không thể tiếp tục cách tiếp cận phản ứng thụ động trước cạnh tranh nước lớn, đứt gãy chuỗi cung ứng hay dịch chuyển công nghệ, mà cần chủ động xây dựng một đại chiến lược mang tính dài hạn.

TS Ngô Di Lân phát biểu tại tọa đàm
Làm rõ hơn khái niệm này, TS Ngô Di Lân dẫn lại quan điểm trong cuốn sách “Đại chiến lược - Nghệ thuật bảo vệ lợi ích quốc gia”, theo đó: đại chiến lược là khung logic định hướng cách một quốc gia huy động và sử dụng nguồn lực nhằm đạt được các mục tiêu tối cao. Đây không phải là một kế hoạch ngắn hạn hay chính sách đơn lẻ, mà là hệ quy chiếu dài hạn giúp xác định lợi ích cốt lõi, lựa chọn ưu tiên chiến lược và định hình cách ứng xử trước những biến động của môi trường quốc tế.







Các đại biểu đtrao đổi nhiều góc nhìn lý luận và thực tiễn xoay quanh “đại chiến lược” tại tọa đàm
Tại tọa đàm, các đại biểu đã trao đổi nhiều góc nhìn lý luận và thực tiễn xoay quanh “đại chiến lược”, qua đó góp phần làm rõ hơn định hướng phát triển, nâng cao vị thế và năng lực thích ứng của Việt Nam trong một trật tự quốc tế đang biến đổi sâu sắc.

Đại sứ Vũ Quang Minh nhấn mạnh một đại chiến lược chỉ có thể thành công khi được thể chế hóa và trở thành đồng thuận xã hội tại tọa đàm
Ở góc độ thực tiễn, Đại sứ Vũ Quang Minh nhấn mạnh một đại chiến lược chỉ có thể thành công khi được thể chế hóa và trở thành đồng thuận xã hội. Nếu phụ thuộc vào cá nhân hay nhóm nhỏ, chiến lược sẽ thiếu tính bền vững; ngược lại, khi được xây dựng trên nền tảng đồng thuận quốc gia và vận hành trong một hệ thống chính trị thống nhất, chiến lược sẽ có khả năng triển khai lâu dài và hiệu quả.
Theo Đại sứ, Việt Nam đã có những nền tảng quan trọng cho việc hình thành một đại chiến lược tổng thể, thể hiện qua hệ thống đường lối, chính sách được xác lập qua các kỳ Đại hội Đảng và chương trình hành động của Chính phủ. Đây là cơ sở hướng tới mục tiêu dài hạn: trở thành quốc gia có thu nhập cao vào dịp kỷ niệm 100 năm thành lập nước, đồng thời nâng cao vai trò và ảnh hưởng trong cộng đồng quốc tế.

TS Đỗ Ngọc Kiên phát biểu tại tọa đàm
Bổ sung góc nhìn triển khai, TS Đỗ Ngọc Kiên cho rằng đại chiến lược không chỉ dừng lại ở tầm nhìn mà phụ thuộc quyết định vào năng lực thực thi. Thách thức lớn là bảo đảm các chiến lược hiện hành như công nghiệp hóa, chuyển đổi số hay phát triển bền vững được vận hành đồng bộ, tránh phân tán và chồng chéo.

Điều này đòi hỏi một hệ thống quản trị quốc gia hiện đại – có năng lực dự báo, khả năng thích ứng linh hoạt, cơ chế điều phối hiệu quả giữa các lĩnh vực và khả năng huy động, phân bổ nguồn lực tối ưu. Chỉ khi đó, đại chiến lược mới có thể được chuyển hóa thành chính sách cụ thể và tạo ra tác động thực chất đối với phát triển đất nước.
